Chiều vàng lại đem nhớ tiếc [D] thương Đây người sang với con đò [G] xưa. Và chiều chiều thôn nữ vấn [Em] vương. Duyên tình xưa êm thắm còn [D] đâu. Người nghệ sĩ lăn lóc gió [D] sương. Tơ đàn say đắm quên sầu [G] thương. Dành tình này cho kẻ khổ......