TRÚC ĐÀOMạnh Đình

Hợp âm dạo (Rumba):

[Am] | [D] | [F] | [Em]-[Am] | [Am] | [D] | [F] | [Em]-[Am]

Chiều [Am] xưa có ngọn trúc [D] đào,
Mùa thu lá [F] rụng bay [G] vào sân [Am] em.
Trời [Am] thu [C] gió lạnh êm [D] đềm,
Vàng sân lá [Dm] đỗ cho [F] mềm chân [Am] em.
Tại [A] vì hai đứa ngây [Gbm] thơ,
Tình tôi dạo [Bm] ấy là ngơ ngẫn [E] nhìn,
Nhìn [D] vầng trăng sáng lung [Dbm] linh,
Nhìn em mười sáu như [A] cành hoa [Bm] lê. [E]

Rồi [A] mùa thu ấy qua [Gbm] đi
Chợt em mười [Bm] tám chợt nghe lạnh [E] lùng.
Thuyền [D] đành xa bến sang [Dbm] sông,
[Gbm] hàng cây trút [Bm] lá [E] tình đi lấy [Am] chồng.

Chiều nay nhớ ngọn trúc [D] đào,
[C] Mùa thu lá [F] rụng bay vào sân [Am] em.
Người đi biết về phương [D] nào
Bỏ ta với [F] ngọn trúc đào bơ [Am] vơ.

[A] | [Gbm] | [A] | [Bm7]-[E] | [D] | [Dbm] | [Gbm] | [Bm]

Rồi [A] mùa thu ấy qua [Gbm] đi
Chợt em mười [Bm] tám chợt nghe lạnh [E] lùng.
Thuyền [D] đành xa bến sang [Dbm] sông,
[Gbm] hàng cây trút [Bm] lá [E] tình đi lấy [Am] chồng.

Chiều nay [Am] nhớ ngọn trúc [D] đào,
Mùa thu lá [F] rụng bay [C] vào sân [Am] em.
Người đi biết về phương [D] nào
Bỏ ta với [F] ngọn trúc đào bơ [Am] vơ.

Người đi biết về phương [D] nào
Bỏ ta với [F] ngọn trúc đào bơ [Am] vơ.

Người đi [C] biết về phương [D] nào
Bỏ ta với [F] ngọn trúc [Em] đào bơ [Am] vơ.

[D] | [F] | [Em]-[Am]