Brothers Four

The Brothers Four, một chi tiết rất lý thú là họ chỉ trở thành ca sĩ chuyên nghiệp một cách tình cờ.

Bob Flick (bass, đại hồ cầm, giọng bariton), John Paine (guitar, giọng nam trung), Mike Kirkland (guitar, đàn banjo, giọng tenor), và Dick Foley (guitar, giọng nam trung) quen nhau năm 1956 khi theo học tại Đại học Washington và cùng gia nhập một hội sinh viên tên là Phi Gamma Delta. Họ chưa nghĩ đến chỉ muốn trở thành bác sĩ, kỹ sư hay nhà ngoại giao, còn cầm ca chỉ là hoạt động nghiệp dư mà thôi.

Bốn người bắt đầu hát chung với nhau từ năm 1957, vào lúc phong trào nhạc folk rộ nở tại Mỹ, và hầu như đại học nào cũng có các nhóm tam ca, tứ ca, chủ yếu xuất phát từ các hội huynh đệ sinh viên như hội Phi Gamma Delta. Nhờ chơi đàn giỏi, lại có tài phối âm mọi loại nhạc, từ các giai điệu truyền thống, bài hát mới lạ, cho đến những bài ballad lãng mạn.

Họ trở thành ca sĩ chuyên nghiệp một cách hoàn toàn tình cờ, sau khi bị một cú lừa của thành viên của một hội huynh đệ sinh viên đối thủ của hội Phi Gamma Delta. Người này đã nhờ một phụ nữ gọi điện cho ban nhạc, mạo danh là thư ký của người quản lý câu lạc bộ ca nhạc Club Colony tại thành phố Seattle, và mời nhóm tứ ca đến thử giọng.

Khi bốn chàng sinh viên đến nơi, thì họ mới phát hiện ra rằng không có lời mời hoặc buổi thử giọng nào cả. Thế nhưng ông quản lý câu lạc bộ đã yêu cầu họ hát thử một vài bài và đã quyết định thuê họ trình diễn. Vấn đề là ban nhạc phải có tên, và các chàng sinh viên đã đơn giản chọn tên The Brothers Four – tức là Bốn Huynh đệ – brother là từ được thành viên các hội huynh đệ sinh viên gọi nhau.

Theo Brothers Four như vậy đã cộng tác với câu lạc bộ này cho đến năm 1958. Thù lao họ nhận được chẳng là bao – nhiều khi chỉ là bia mà thôi – nhưng đó là thời gian để họ rèn luyện kỹ năng ca hát và hòa âm phối khí, tạo được cho toàn nhóm một sắc thái đặc thù mà họ không thể đạt được trong khuôn khổ hạn hẹp của các buổi trình diễn nghiệp dư trong trường học…

Ngày nay, khi nói đến The Brothers Four, người ta thường chỉ nhắc đến hai ca khúc nổi tiếng mà họ trình bày vào thời kỳ đầu thập niên 1960 : Bài The Green Leaves of Summer, ra mắt năm 1961, được đánh giá là một trong những ca khúc về mùa hè hay nhất, chỉ đi sau bài Summertime nổi tiếng, và dĩ nhiên là bài Greenfields đã đi vào huyền thoại.

Khoảng năm 1964, nhóm Brothers Four đã từng đến Việt Nam biểu diễn và tìm trên internet của có một tấm ảnh của nhóm với băng rôn phía sau bằng tiếng Việt. Sau những thay đổi về thành viên và gần 50 năm đi hát, hiện tại Brothers Four vẫn tiếp tục đi diễn và các đĩa nhạc của họ vẫn tiếp tục được phát hành, đặc biệt được ưa chuộng ở các nước châu Á. Đĩa nhạc mới nhất được phát hành năm 2010 là “The Brothers Four – Golden Anniversary” kỷ niệm vàng – 50 năm với các ca khúc kinh điển của nhóm và những bản nhạc folk Mỹ, Ireland, Scotland, châu Phi và cả Nhật Bản, Trung Quốc. Phần giới thiệu đĩa được khoe là có phần đệm của dàn đồng ca 100 giọng nhưng chưa thật sự nghe trọn vẹn đĩa này nên không dám nhận xét lời quảng cáo kia có chính xác không.

brothers four2

Ở Việt Nam, hàng quán giờ đây chắc khó nghe được Brothers Four. Có chăng trong những quán cà phê lặng lẽ trong hẻm nhỏ hoặc những nơi có hát nhạc sống xưa cũ. Tôi nhớ buổi đêm ở một quán vắng khách tại bờ biển nọ, nhà hàng gần như không có ai nhưng cô ca sĩ đứng tuổi vẫn cần mẫn ôm đàn hát những bản nhạc folk, từ Brother Four, Kingston Trio, Bob Dylan, Joni Mitchell.. Chỉ vài tiếng vỗ tay đơn lẻ từ chúng tôi cũng đủ khiến cô phấn chấn hẳn lên và sẵn lòng hát theo yêu cầu. Tôi đề nghị cô hát Try to remember “Cố nhớ lại những tháng chín, khi cuộc sống chậm rãi và ngọt dịu, khi cỏ thì xanh ngát còn lúa thì chín vàng. Cố nhớ lại khi cuộc sống êm ả, chẳng ai phải rơi lệ ngoài cành liễu rũ, khi tình yêu là mảnh gỗ sắp sửa bừng cháy. Tận cuối tháng 12, thật thích khi nhớ lại tháng 9 dù biết rằng tuyết sẽ rơi, một trái tim không tì vết là một trái tim rỗng. Nếu như trái tim bạn nhớ ra thì hãy cứ đi theo bước dẫn dắt đó…”

Nhạc của Brothers Four lúc nào cũng vậy, nhẹ nhàng, gợi nhớ với một chút xao xuyến nhưng không hề bi thương. Nghe nhạc của nhóm là thử chút sống chậm lại giữa nhịp sống Sài Gòn luôn hối hả tất bật bây giờ…….


Theo: kontumquetoi.com/
Bài viết liên quan

Viết bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *